DỪA TAM QUAN

Dưới bóng dừa Tam quan

Tam Quan nổi tiếng nhiều dừa
Qua đây, đúng độ trưa vừa nắng gay
Ngỡ ngàng có phải nơi đây:
Một vùng xơ xác, thân gầy đứt ngang!
Xa xa mấy mái tranh vàng
Những hàng cây, dở dang hàng, nối nhau

Ô hay bỗng diệu kỳ sao
Trong hoang vắng, một lời chào thật trong:
– Mời dừa, xin khách dừng chân
Tam Quan tiếng nổi xa gần là đây!

Ghé vào, càng lạ lùng thay
Dưới hiên, buông lửng lơ đầy chùm xanh
Lẹ làng, dao ngọt đưa nhanh
Một dòng nước mát trong lành chảy ra
Tan rồi cái mệt đường xa
Dừa Tam Quan đúng là dừa Tam Quan

Khách rằng: Thôn xóm tan hoang
Tưởng dừa bớt ngọt sao càng thấy thơm?
Chủ rằng: Nước ngọt tự trong
Đất thêm dày dạn, người không biết lùi

Nước thơm là ở nơi cùi
Dừa ngon là ở nơi người biết chăm

Lên đường, cứ mãi bâng khuâng
Đất, người là vậy: Tam Quan xứ dừa!

Với Tam Quan, cây dừa là biểu tượng, là người bạn thân thiết của người dân xứ này. Dừa hiện hữu trong mỗi bữa cơm, mỗi góc nhà, mỗi dịp lễ hội… Vỏ, lá dừa khô một thời dành chụm lửa, đốt đuốc soi đường. Nước dừa tươi để kho thịt, kho cá; còn cơm dừa già cho nước cốt dừa để kho cá, tép và nấu canh, nấu chè, nấu kiểm. Thân dừa làm cột nhà, làm cầu qua sông. Con cái lớn lên, ôm trái dừa nhảy ùm xuống sông mà học bơi, học lội. Gốc dừa mát mẻ là nơi hò hẹn yêu thương của trai gái trong làng; hoa dừa để điểm tô thêm ngày cưới, cho ong đi bông lấy mật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *